Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Gửi mẹ - Lễ vu lan báo hiếu

Gửi mẹ!
Cảm ơn mẹ đã sinh thành và dưỡng dục con, dù con chưa báo đáp được gì, nhưng con nguyện không làm mẹ buồn! Con hạnh phúc vì mỗi mùa Vu Lan, con được cài lên ngực bông hoa màu hồng. Cảm ơn mẹ vẫn còn khỏe đến ngày hôm nay.



Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc - Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không

Xuất xứ lễ Vu Lan

Xuất phát từ sự tích về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ. Vu Lan là ngày lễ hằng năm để tưởng nhớ công ơn cha mẹ (và tổ tiên nói chung) - cha mẹ của kiếp này và của các kiếp trước.

Theo kinh Vu Lan thì ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện thành công nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và muốn biết bây giờ mẹ như thế nào nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy mẹ mình, vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sanh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Tuy nhiên do đói ăn lâu ngày nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình đi tranh không cho các cô hồn khác đến tranh cướp, vì vậy khi thức ăn đưa lên miệng thức ăn đã hóa thành lửa đỏ.

Mục Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy rằng: "dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải cứu được. Ngày rằm tháng bảy là ngày thích hợp để vận động chư tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó".

Sự tích lễ Vu Lan
                    
Theo truyền thuyết nhà Phật,
Bà mẹ Mục Kiền Liên
Là người không mộ đạo
Báng bổ cả người hiền.

Bà không tin Đức Phật
Không tin cả Pháp, Tăng
Tam Bảo và Ngũ Giới
Bà cho là nhố nhăng.

Nên bà, sau khi chết
Vì tội lỗi của mình
Bị đày xuống địa ngục
Chịu bao nỗi cực hình. 

Về sau thành La Hán
Tôn giả Mục Kiền Liên
Đạt lục thông, ngũ nhãn
Nhìn thấu hết mọi miền.

Ông thấy mẹ đang đói
Dưới địa ngục âm u
Bát cơm ăn chẳng có 
Bị đói khát, cầm tù. 

Ngay lập tức tôn giả
Liền mở phép thần thông
Lần xuống đáy địa ngục
Đưa cơm cho mẹ ông.

Bà này khi còn sống
Từng tranh ăn với con
Bây giờ xuống địa ngục
Thói xấu ấy vẫn còn.

Bà vội lấy vạt áo
Che bát cơm to đầy
Định lẻn đi ăn mảnh
Một mình sau gốc cây.

Nhưng vừa đưa lên miệng
Cả bát cơm, than ôi
Đã biến thành cục lửa
Cháy hết răng và môi.

Dẫu là người hiếu thảo
Lại đệ nhất thần thông
Mà tôn giả bất lực
Không giúp được mẹ ông.

Ông quay về Tịnh Xá
Tìm gặp Phật Thích Ca
Nhờ Ngài chỉ giùm cách
Cứu giúp bà mẹ già.

Đức Phật nghe rồi đáp:
“Mẹ ngươi quá lỗi lầm
Nên ngươi không thể cứu
Chờ tháng Bảy, ngày Rằm

Ngày mọi người hoan hỷ 
Hãy làm lễ Vu Lan
Mời mọi người đến dự
Mâm cỗ bày trên bàn

Ngay lập tức tôn giả
Đúng theo lời Thích Ca
Làm lễ Vu Lan lớn
Cứu được người mẹ già.

Và mọi người từ đấy
Vào ngày này hàng năm
Tổ chức lễ xá tội
Cho tổ tiên lỗi lầm.

Về sau, chính tôn giả
Đã tự nguyện thành người
Trông coi chuyện âm phủ
Đầy oan trái sự đời.

Khi làm lễ xá tội
Cho tổ tiên lầm đường

Không có nhận xét nào: